Cần giúp đỡ

 

Xem tất cả

Đã được giúp đỡ

 

Xem tất cả

Các ân nhân

 

Xem tất cả

HỎI & ĐÁP
Ngôn ngữ
NLS FACEBOOK
 

Tin tức

Thanh niên Mỹ gốc Việt và dự án VIET2010 trợ giúp nạn nhân chất độc da cam/ dioxin

Thứ bảy, 21/08/2010, 10:37 GMT+7

Dự án VIET2010 được khởi xướng bởi Hiệp hội AIPIP, một tổ chức của người gốc châu Á - Thái Bình Dương, chuyên về các công tác thiện nguyện xã hội đã có từ hơn 20 năm qua, hiện đặt trụ sở chính ở San Francisco, bang California, Hoa Kỳ.


Theo lời chị Nguyễn Thanh Xuân, Giám đốc chương trình VIET2010 tại Việt Nam, đã mô tả về dự án VIET2010 của AIPIP như sau: VIET2010 là chương trình thông tin và giáo dục được Quỹ Ford tài trợ (trang web chính thức đặt tại địa chỉ http://viet2010.org). Mục đích của dự án nhằm tạo cầu nối giữa các cộng đồng ở Mỹ và Việt Nam trong vấn đề chất độc da cam/ dioxin. Trước mắt, dự án sẽ đưa các bạn trẻ tình nguyện viên Mỹ gốc Việt về Việt Nam làm việc với một số cơ quan ban ngành chức năng theo định kỳ từ 1-4 tháng/lần, nhằm nâng cao năng lực cũng như giúp cải thiện các dịch vụ mà các cơ quan đó đã và đang cung cấp cho người khuyết tật về hậu quả của chất độc da cam/ dioxin. Đây là lần đầu tiên AIPIP phát triển hoạt động của mình ra nước ngoài và Việt Nam là nước đầu tiên AIPIP tiến hành triển khai công việc. Đây là năm đầu tiên của dự án, bắt đầu triển khai từ đầu tháng 6-2010. Dự án hy vọng nâng cao nhận thức của mọi người về tác động của chất độc da cam và thúc đẩy những giải pháp cho vấn đề này.

Bạn Phạm Vân Hà (23 tuổi, ngụ tại California, vừa tốt nghiệp đại học và đang công tác trong lĩnh vực sức khỏe cộng đồng), một trong các thành viên của dự án, hiện có mặt ở Biên Hòa (tỉnh Đồng Nai) cho biết: “Công việc chính của chúng tôi tại đây là giúp đỡ những người khuyết tật trong độ tuổi lao động từ 18-45. Sau đó đi khảo sát, phỏng vấn những gia đình bị ảnh hưởng. Bước đầu tiên, chúng tôi gửi các bản khảo sát cho các phường, xã để họ điền thông tin giúp mình nắm được thông tin về số dân bị khuyết tật. Bước kế tiếp là đến từng gia đình đó tư vấn, tìm việc làm phù hợp để giới thiệu cho họ. Nếu sự khuyết tật của họ có liên quan tới chất độc da cam/dioxin sẽ thống kê tổng hợp lại. Sau khi về Mỹ, chúng tôi sẽ chuẩn bị cho các buổi diễn thuyết kết hợp vận động tài chính tại nhiều nơi khác nhau trên khắp nước Mỹ từ nay đến cuối năm 2010!”. Tương tự, hai bạn trẻ tình nguyện viên khác là Nguyễn Ánh Tâm, 27 tuổi, thạc sĩ ngành công tác xã hội, hiện làm việc cho một tổ chức phi chính phủ có liên quan đến sức khỏe cộng đồng, và bạn Trần Phương Quỳnh, 24 tuổi, sinh trưởng tại bang Connecticut, mới tốt nghiệp đại học ngành bang giao quốc tế cũng có nhận xét: “Chúng tôi đã có dịp đến thăm một số gia đình có con cái bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam. Mỗi gia đình có hoàn cảnh khác nhau. Sau khi được gặp gỡ và tìm hiểu về họ, sự hiểu biết của chúng tôi về vấn đề này đã thay đổi so với nếu chỉ ở bên Mỹ tham khảo thông tin qua báo, đài, mạng Internet. Chúng tôi thấy có những người bị nhiễm độc rất nặng, thậm chí không thể đi và nói được, hoàn toàn phải nhờ người thân hỗ trợ. 

Trả lời câu hỏi của chúng tôi: “Khi về nước, các bạn đã tận mắt nhìn thấy những người tàn tật do lây nhiễm chất độc da cam/ dioxin, thế nhưng khi các bạn ở Mỹ có bao giờ chứng kiến những cảnh tương tự như vậy? Các bạn có sự so sánh nào không? Những điều so sánh đó có đọng lại trong bạn suy nghĩ gì về đất nước và con người Việt Nam?”. Các bạn trẻ này đều có chung suy nghĩ: “Với những người mà mình tạm gọi là nạn nhân chất độc da cam thì không chỉ ở Việt Nam mà ở một số nước cũng có. Song chúng tôi nhận ra điều khác biệt là ở những người trợ giúp những người đó. Chẳng hạn như tại Việt Nam, chúng tôi thấy nhiều người rất giàu lòng hảo tâm, sẵn sàng giúp đỡ những người khuyết tật, nhưng họ không có nguồn lực và cũng chưa nối kết được với nhau. Mỗi người hay mỗi nhóm thường có xu hướng hoạt động riêng biệt. Nếu sớm nối kết lại chắc chắn chúng ta có thể chia sẻ kinh nghiệm với nhau, giúp các nhóm thiện nguyện hoạt động mạnh mẽ hơn. Nhìn chung tại Việt Nam, những người bị chất độc da cam ảnh hưởng hay những người khuyết tật khác luôn có nhiều khả năng. Họ cần sự giúp đỡ không hẳn chỉ là vấn đề về kinh phí mà về cơ hội để họ tự vươn lên. Nói chung đã 35 năm trôi qua sau chiến tranh, ít ai ngờ Việt Nam vẫn còn quá nhiều người đang phải chung sống với chất độc da cam/dioxin! Chúng tôi cho rằng Chính phủ Mỹ, những người Mỹ có lương tâm, nhất là bà con kiều bào cần có các hoạt động, chính sách, để hỗ trợ về kinh tế lẫn tinh thần đối với những trường hợp không may mắn này.

Nguồn Tin: Đại Đoàn Kết

Đăng bởi : admin

 In bài viết  Gửi cho bạn bè  Lưu tin [ Trở về ]
 

Các tin khác :


Các tin đã đăng trong ngày :

Thiệp NLS

Nhà tài trợ